Trở về nhà sau 1 tuần đi công tác, vừa bật điện lên, tôi đã tức phát điên và muốn bỏ về nhà ngoại

Trở về nhà sau 1 tuần đi công tác, vừa bật điện lên, tôi đã tức phát điên và muốn bỏ về nhà ngoại

Mỹ Hạnh, 2024-03-20T19:58:00

Tôi nổi giận, vào nhà định gom quần áo bỏ về nhà ngoại nhưng chồng năn nỉ, van xin tôi ở lại.

Chồng tôi năm nay tròn 30 tuổi rồi, cái tuổi lẽ ra phải chín chắn, chững chạc thì anh đi ngược lại với điều đó. Không những bản tính còn trẻ con, hay vòi vĩnh, giận hờn mà anh còn lười biếng, không thích dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn. Tôi làm ở công ty nước ngoài, lương tháng cao, áp lực công việc cũng lớn. 

Có những khi tôi phải đem việc về nhà làm cả đêm mới kịp tiến độ. Những lúc đó, tôi bận rộn không nấu ăn được thì chồng cũng chẳng xuống bếp, toàn gọi cơm ngoài về ăn. Ăn cơm tiệm ngán thì dẫn nhau đi nhà hàng ăn. Tôi bảo muốn ăn cơm nhà thì chồng về nhà bố mẹ, xới cơm, gắp thức ăn đem về cho vợ chứ nhất định không vào bếp. Cũng vì bản tính lười biếng của chồng mà tôi sợ, không dám sinh con. Nếu có con nhỏ, vừa việc công ty, vừa việc nhà, vừa chăm sóc con, chắc tôi sớm phát điên lên quá.

Để giảm khối lượng việc nhà, tôi đành mua máy rửa bát, rô bốt lau nhà, máy giặt sấy,… Nhưng chồng lại lấy lý do máy móc rườm rà, anh không biết dùng. Thế là tôi vẫn phải làm hết, tuy giảm việc mà lại rước thêm bực bội vào thân. Một ngày của chồng tôi chỉ là ăn ngủ, đi làm, về nhà chơi game, đi tám chuyện với hội bạn thân.

Trở về nhà sau 1 tuần đi công tác, vừa bật điện lên, tôi đã tức phát điên với cảnh trước mặt - Ảnh 1.

Về nhà sau chuyến công tác, tôi tá hỏa với cảnh bừa bộn trong nhà. (Ảnh minh họa)

Tuần trước tôi đi công tác ngoại tỉnh. Trước khi đi, tôi đã dặn dò chồng rất kĩ là nếu ở nhà được thì ở, không thì về bên nội ở. Còn ở nhà là phải dọn dẹp, giặt giũ, tôi không muốn khi trở về lại thấy rác rưởi khắp nhà. Anh gật đầu lia lịa, bảo tôi cứ yên tâm.

Vậy mà tối qua, từ sân bay về đã mệt mỏi, vừa mở cửa ra, tôi đã tá hỏa với cảnh trước mặt. Chồng tôi nằm trên ghế sa-lon coi đá bóng, xung quanh là vỏ bánh kẹo, lon bia, chai nước ngọt, bim bim, ly mì tôm,… vứt đầy nền. Trên bàn trà cũng toàn rác, từ vỏ trái cây đã sắp khô đến ly cà phê đóng cặn… Tôi tức đến run tay, chỉ muốn ly hôn ngay và luôn cho nhẹ nợ.

Chồng thấy tôi về thì ngạc nhiên lắm. Anh rối rít hỏi sao tôi về sớm thế, không phải sáng mai à? Tôi tức quá, đi thẳng vào phòng định lấy quần áo bỏ về nhà ngoại nhưng anh năn nỉ, còn nói định coi hết trận bóng đá thì dọn dẹp vì tưởng mai tôi mới về.

Sau đó, vợ chồng tôi cùng nhau dọn dẹp, giặt giũ, rửa chén bát. Lần đầu tiên trong 2 năm chung sống, chồng tôi biết cách xếp chén đĩa vào máy rửa bát rồi bấm nút. Cũng lần đầu tiên anh mới cảm nhận được mùi ôi thiu từ chính những món mình ăn rồi bỏ đó mấy ngày không chịu dọn rửa. Nhưng nếu anh sống vô tư như vậy mãi mà không thay đổi, tôi rất sợ, nhất là khi mình có con. Phải làm sao để thay đổi chồng đây?